- Anh có đi không đấy?
Nghe vợ hỏi Cổ Lôi cười nhạt. Nét mặt nặng nề của Tử Thu không hề làm anh sợ, trái lại anh cảm thấy bực bội. Anh nhíu lông mày phẩy tay:
- Không đi là không đi, nói lôi thôi mãi làm gì?
- Anh! - Nàng giận dữ chỉ tay vào anh - Anh là kẻ thiếu tình người.
- Đời bây giờ nặng tình người quá, thối um lên.
Người khác nghe câu đó sẽ cho là trào lộng, còn Tử Thu cảm thấy vô cùng oán hận.
- Ngày thường anh xử sự thiếu tình người thế nào đi nữa cũng xong, chả nhẽ hôm nay anh tôi kết hôn, anh cũng không chịu...
- Anh ấy lấy vợ, cô việc gì cứ phải căng thẳng quá thế?
- Tôi là em gái anh ấy, không thể vô tình được.
- Nếu cô thích thì cứ việc, sao lại buộc tôi cũng phải lăng xăng cuống quýt theo cô?
- Anh cũng nên biết anh là em rể anh ấy chứ!
- Tất nhiên là tôi hiểu song tôi nghĩ anh cô tuyệt nhiên không để tâm việc tôi có mặt ở đó hay không, anh ấy chỉ quan tâm tới những người tai to mặt lớn đến để tô điểm cho cuộc vui của anh ấy. Tôi ngại nhất là quan hệ con người cứ như đóng kịch, không thật lòng với nhau.
- Ai cũng nghĩ như anh, đám cưới còn ai đến dự nữa?
- Kết hôn là việc của hai người, việc gì phải náo động mọi người? Tôi và cô lúc kết hôn có làm ầm ĩ lên đâu nào. Đăng tin báo hỉ trên báo, thế là đủ, ai dám bảo chúng ta không phải vợ chồng?
Cổ Lôi ngả đầu trên ghế tựa hai chân gác lên thành bàn, vừa nói vừa ngọ ngoạy hai bàn chân. Anh mặc áo may ô, cho nên bao nhiêu xương sườn phơi bày ra hết, chiếc quần soóc để lộ hai cẳng chân gầy lông lá, Tử Thu thấy anh ta đến là đáng ghét, chẳng hiểu tại sao năm xưa mình có thể phớt lờ tất cả để lấy cho bằng được một con người như vậy? Qúa chán nản, u uất, nàng thốt lên:
- Vợ với chả chồng! Vợ chồng thế thà ly thân cho xong.
Cổ Lôi mím chặt môi, các cơ ở hàm giật giật liên hồi.
Tử Thu liếc nhìn anh trong lòng hơi áy náy. Tất nhiên, nàng đã từng nghĩ đến việc bỏ chồng, đặc biệt trong những lần cãi nhau nàng có nói đến chuyện này. Nhưng đó là những lần cả hai cùng nổi điên lên. Còn lần này, tuy nàng nổi khùng, nhưng anh vẫn trầm tĩnh. Bây giờ nàng đã buột mồm nói câu đó kể cũng hơi quá. Tử Thu nóng lòng giục giã anh đi với mình dự đám cưới Thiên Lập, giả dụ nàng kiên nhẫn nói khéo, có khi được việc, nếu làm căng quá càng thêm hỏng việc. Lúc từ nhà thờ về, nàng đã suy nghĩ liên miên, Thiên Lập với nàng là hai anh em ruột, vậy mà số phận hai người thật là khác nhau. Nhìn lễ cưới của Thiên Lập, nàng không khỏi hồi tưởng cảnh tượng lúc mình lấy chồng, nàng với Cổ Lôi đến Ủy ban làm đăng ký kết hôn là xong. Lúc đó nàng rất lấy làm thỏa mãn, giờ đây nghĩ lại sao lại tủi phận đến thế? Lễ cưới Thiên Lập tổ chức trong nhà thờ: Mục sư đọc kinh (chúc phúc) rửa tội, quá trình nghi lễ vừa long trọng vừa nghiêm túc, Tử Thu đứng nhìn trong lòng ngổn ngang bao ý nghĩ. Xung quanh toàn những thân nhân bằng hữu của cô dâu, phía chú rể, tất nhiên cả nhà ông chú có mặt đầy đủ. Cô em họ không ngừng nói chuyện với nàng, giọng nói thì bé, tâm trạng nàng bộn bề, hầu như nàng chẳng hiểu cô em nói gì. Bà thím hỏi: "Cổ Lôi đâu không đến?" Vì nỗi mặc cảm về bà thím, nàng phải nói dối Cổ Lôi bận giám thị cuộc thi, thực ra hôm qua đã kết thúc thi học kỳ trong trường. Ba giờ chiều, kết thúc, nghi lễ trong nhà thờ, sáu giờ tối bắt đầu tiệc rượu và tiệc yến. Tử Thu mong Cổ Lôi đi cùng, nếu không nàng rất ngượng với mọi người. Sau khi ở nhà thờ về, nàng đã nói chuyện với Cổ Lôi, giá như nói năng bình tĩnh, nhẹ nhàng, may ra có kết quả, nhưng nàng đang đầy bụng khí uất, giọng nói gắt gỏng. Sau khi ngủ trưa dậy, Cổ Lôi đang đọc báo một cách nhà nhã. Ngoài kia trời nóng như đổ lửa, hoàng hôn buông xuống trời vẫn nóng hừng hực, vậy mà bắt Cổ Lôi vận áo chỉnh tề đi thù tạc trong môi trường đó kể cũng rất khó.
Thực ra, nàng cũng chả thích thú gì đâu. Lời lẽ Cổ Lôi tuy có phần lạnh lùng, kể cũng có lý. Theo nàng biết, chiều nay yến tiệc linh đình, mặc dù ông chú đã nghỉ, nhưng bạn bè rất đông, hễ có đám cưới, tất nhiên người dự rất đông (tất nhiên ngoại trừ đám cưới của nàng). Phía cô dâu, có bố mẹ nuôi làm to, tất nhiên các quan lớn, quý phu nhân cũng khá đông đủ. Vợ chồng Đại Nhạc không đến dự lễ ở nhà thờ, nhưng chắc chắn sẽ có mặt trong buổi yến tiệc tối nay.
Nỗi đau khổ về hôn nhân không những không khiến Tử Thu hâm mộ "Những người hữu tình trong thiên hạ đều trở thành lứa đôi" trái lại nàng lấy làm tiếc thay cho những người thành đôi thành lứa, và nàng đoán chắc rằng số phận tương lai của họ rồi cũng sẽ như nàng với Cổ Lôi, lúc đầu sống hữu tình với nhau, nay trở nên thật vô tình. Nhìn hình thức của cuộc hôn lễ của anh nàng, Tử Thu cảm thấy hết sức phô trương nhưng giả dối.
Đã có thời nàng từng mơ tưởng đến sự phô trương đó. Sau khi quen Đại Nhạc, nàng không khỏi cảm thấy cuộc hôn lễ lần đầu quá ư xo xúi, hầu như không có. Tử Thu chờ đợi hôn lễ long trọng lần thứ hai, Đại Nhạc đã gieo vào lòng nàng bao mộng đẹp, nàng tưởng tượng có ngày Đại Nhạc bỏ Giai Lập, với tư thế vị tân phu nhân nàng sẽ cùng sống với Đại Nhạc. Trong tòa lâu đài hào hoa, khách khứa cao quý đến chơi thường xuyên, nàng sẽ mời họ lên gác xem phòng hoa-tượng của nàng, các thượng tân không ngớt lời khen tác phẩm của nàng và tranh nhau làm người giới thiệu các tác phẩm điêu khắc của nàng. Các báo và truyền hình đưa tin và giới thiệu về nàng, khiến cho hàng vạn người phải chú mục.
Quả có tin Đại Nhạc sắp đi nước ngoài, mối quan hệ giữa Đại Nhạc với Giai Lập vẫn vững vàng như xưa. Vì sự nghiệp buộc chàng phải gìn giữ gia đình này, để người ngoài cảm thấy gia đình chàng rất tốt đẹp mỹ mãn, tất nhiên hai đứa con cũng là một vấn đề nan giải của chàng. Giấc mộng vàng tiêu tan duy còn một điều khiến nàng cảm thấy an ủi vì chàng nói với nàng rằng tất cả những cái đó đều là ngoài ý muốn, chàng vẫn yêu nàng, nhưng dù sao vẫn phải giữ gìn cái toàn cục. Do đó chàng bất đắc dĩ phải đi lại với nàng thưa hơn để tránh Giai Lập khỏi sinh nghi, hơn nữa để những kẻ thù của chàng không tìm thấy điều gì sơ hở ở chàng để chống lại chàng.
Lúc Đại Nhạc nói những điều đó với nàng giọng nói chân thành chan chứa nước mắt. Tử Thu chưa thấy người đàn ông khóc bao giờ, như Cổ Lôi chẳng hạn, chưa hề rơi một giọt nước mắt nào trước mặt nàng. Cho nên lẽ ra nàng phải căm giận chàng, nhưng thái độ của chàng khiến nàng cảm động, nàng cảm kích tấm lòng chân thành của chàng. Tử Thu hoàn toàn không hề nghi ngờ rằng phải chăng chàng đang đóng kịch? Buổi nói chuyện hôm đó nàng còn an ủi động viên chàng, nói rằng hãy để cho mọi sự vật phát triển một cách tự nhiên, đừng băn khoăn cho nàng.
Bây giờ đang ngày hè, với nàng như cảnh mùa đông lạnh lẽo, đã ba tuần nay không gặp mặt Đại Nhạc, nỗi nhớ nhung day dứt khiến nàng gọi điện cho chàng. Đại Nhạc lúc thì bận họp, lúc thì bận tiếp khách, trong vội vàng nàng chỉ có thể hỏi thăm sức khỏe một cách lịch sự.
Hai tháng trước, nàng khắc pho tượng gỗ cho một phu nhân quốc tịch Mỹ, từ sau đó không có việc gì làm nữa. Tử Thu không thạo xã giao, không biết cách giao lưu mật thiết với những tầng lớp cao sang. Do mặc cảm tâm lý về Đại Nhạc, nàng không muốn tìm Giai Lập nhờ tiến cử. Không hiểu Giai Lập có nghi ngờ gì nàng không, thỉnh thoảng gặp nhau Giai Lập tỏ thái độ rất lịch sự với Tử Thu, nhưng không hiểu tại sao không có vẻ thân mật như trước?
Tâm tư bề bộn, tinh thần Tử Thu không sao phấn chấn nổi. Công tác đình đốn lúc nào không hay, nàng mất hẳn lòng nhiệt thành về cuộc triển lãm tương lai. Từ ngày mất nguồn thu nhập, cuộc sống trở lại thời thiếu thốn, đã lâu không nhận được quà Đại Nhạc. Đám cưới ông anh, nhẽ ra nàng phải giúp đỡ vào, nhưng nàng không còn lòng dạ nào. Ngay phục trang lịch sự để đi dự đám cưới cũng đã là một việc nan giải đối với nàng. Nhẽ ra dự lễ nhà thờ nàng vận một bộ, yến cưới phải mặc một bộ khác, cho dù là trang phục mùa hè, với hoàn cảnh nàng sắm được hai bộ đó đâu phải là đơn giản. Nàng trang điểm không chỉ cho Đại Nhạc ngắm, còn để bà thím khỏi cho nàng xo xúi.
Sống trong bao điều phiền muộn, nhưng nàng vẫn cứ phải gắng gượng, muốn tỏ cho mọi người thấy nàng sống thật đầy đủ, rút cuộc công toi. Cổ Lôi không chịu làm theo ý muốn của nàng.
Nàng vào phòng ngủ, trời nóng, phòng bé, cái quạt con Cổ Lôi đưa ra nhà ngoài, không khí ngột ngạt, trái tim cũng ngột ngạt, mồ hôi và nước mắt cùng lúc tuôn chảy.
Nghe có tiếng chân đi vào, nàng tưởng Cổ Lôi vào xin lỗi, cho nên nàng cố tình nhắm mắt lại làm ngợ Nằm chờ mãi, chỉ nghe thấy tiếng anh thay áo quần. Với tính cách Cổ Lôi, có sai anh cũng không chịu nhận lỗi, đừng hòng anh tỏ thái độ. Cũng có thể anh đã thay đổi ý kiến, đang ăn mặc chỉnh tề để cùng nàng đi dự đám cưới, qua hành động để tỏ ý nhận lỗi.
Nếu như anh ta chịu xử sự như vậy, thôi thì nàng nhẫn nhục cho xong, chớ nên căng thẳng lên để làm gì. Tất nhiên nàng bất mãn Cổ Lôi hết sức, giấc ảo mộng trước kia xui nên tư tưởng ly dị. Còn bây giờ, mọi ảo mộng đã tan vỡ, nếu như xảy ra việc ly hôn thực sự, nàng biết nương thân vào đâu cơ chứ, cho dù gian nhà nhỏ và xấu xí, dù sao cũng là nơi che mưa che gió.
Qua tiếng động, Tử Thu đoán Cổ Lôi đã ăn mặc xong xuôi. Nay anh ta đã nhượng bộ, nàng cũng phải nương nhẹ, chớ nên đem bộ mặt nặng nề do cãi nhau mà mang vào yến tiệc tối naỵ Người ngoài nhìn thấy sẽ chê cười, đặc biệt bà thím nhận ra, càng thêm mất mặt chỉ thêm tự mình lại làm khổ mình.
Khi mở mắt ra nhìn sau lưng Cổ Lôi, nàng lấy làm lạ rằng anh chỉ mặc một sơ mi rất rẻ tiền của Hồng Kông, chứ không mặc complệ Lúc đầu nàng tưởng anh coi thường tục lệ yến tiệc, sau đó nàng mới hiểu rằng anh không hề có ý định cùng nàng đi dự đám cưới.
Tử Thu giận dữ bò dậy, vội vàng kêu to:
- Này, anh Triệu Cổ Lôi, anh đi đâu thế kia?
Đang đi ra cửa, Cổ Lôi ngoái cổ Lại nhìn Tử Thu một cách lạnh lùng, rồi nói với giọng hết sức bình tĩnh:
- Cô chả ước rằng ly dị càng sớm càng tốt là gì? Vậy thì tùy ý cô thôi.
Tử Thu trân trân nhìn nét mặt tàn nhẫn lạnh lùng ghê gớm của anh, nếu Cổ Lôi không nhắc đến, nàng gần như đã quên hẳn câu nói do bực bội gây nên. Vừa sửng sốt, vừa hoảng sợ, vừa giận dỗi, tức thì nàng cứng lợi ú ớ trong miệng:
- Ơ anh!
- Tôi làm sao kiả - Cổ Lôi lại cười nhạt, mặt xám xanh, rõ là anh đã nén giận từ bao lâu nay - Nếu cô muốn, cô đi lúc nào cũng được, tôi không bao giờ giữ cô lại, đem cả Tiểu Đệ đi luôn thể. Cô có toàn những thân thích cấp cao, cô bảo anh cô đưa cô sang Mỹ luôn, hoặc cô đi theo những ông an khấn và bà an đệ của cô cũng được.
Bao giờ cũng vậy, lời lẽ Cổ Lôi phát ra như những mũi tên độc, nhưng chưa lần nào phóng một mũi tên độc địa đến đứt cả ruột gan như hôm naỵ Trước kia, có lúc cảm thấy ân hận với chồng về tình cảm đối với Đại Nhạc, còn bây giờ, trong lòng nàng chỉ còn sự căm hận vô bờ bến. Cũng có thể lời cuối cùng vô tình nói ra, nhưng nó là một đòn chí mạng đối với nàng. Tử Thu hai tay ôm mặt khóc nức nở, Cổ Lôi sải từng bước rộng đi ra cửa với vẻ hết sức lạnh lùng.

Tiểu Đệ đang chạy nhanh, cái nơ trắng của tạp dề buộc sau lưng bay bay theo gió. Vừa xuống xe đón đưa của mẫu giáo, cậu bé chạy ngay sang nhà bên cạnh, nửa chừng cậu dừng lại do dự một lúc, vì thấy cửa nhà mở toang, nên cậu không sang nhà bác Mạc nữa, chạy thẳng về nhà.
Cậu còn nhớ, sáng nay mẹ cho biết: Hôm nay bác lấy vợ, tan học cậu về nhà bác Mạc. Tiểu Đệ xin mẹ mang mình đi cùng, có lần cậu đã dự đám cưới, người đông ơi là đông, vui ơi là vui. Nhưng mẹ bảo đây là việc người lớn, trẻ con không đến được. Tiểu Đệ nũng nịu với mẹ, nhưng mẹ vẫn không chọ Những đồng sự của cha hoặc bạn học của mẹ kết hôn, trẻ con đến dự rất đông, chỉ riêng đám cưới ông bác "long trọng đến thế"?
Vào cửa cậu không chạy nữa, mà đi rón rén, cậu tưởng cha ở nhà. Đêm qua cậu nghe mẹ khuyên cha đi dự đám cưới ông bác nó, nhưng cha không chịu, nếu như không ngại vì thấy sắc mặt mẹ không vui, thể nào cậu cũng sẽ bảo để cậu đi thay chạ Lạ thật, một dịp vui như thế, vừa được ăn vừa được chơi, thế mà cha không chịu đỉ Cửa đang mở, chắc chắn cha đang ở nhà, cậu hơi sợ cha, cho nên rón ra rón rén bước vào buồng.
- Mẹ Ơi! - Từ nhà bếp đi vào, chỉ thấy có mỗi mình mẹ trong nhà thì lạ thật.
Mẹ đang nằm trên giường, quay mặt vào tường, đầu tóc rối bù như đang ngủ say không trả lời cậu.
- Mẹ Ơi! - Cậu đến gần mẹ, rõ là mẹ chưa ngủ, mẹ vừa đưa cánh tay lên che mặt trước khi cậu bước hẳn vào buồng.
- Mẹ Ơi! Mẹ làm sao thế? - Cậu giơ bàn tay nhỏ xíu kéo cánh tay mẹ, để cậu được nhìn thấy mặt mẹ, ôi, cánh tay nặng như chì - Mẹ Ơi! Sao mẹ bảo đi đám cưới bác cơ mà!
- Thôi đi đi! - Giọng mẹ khản đặc, mũi như nghèn nghẹn, giống giọng nói một bà già - Mẹ đang mệt.
Mẹ có khi ốm thật, lúc thường vào giờ này, chả bao giờ mẹ nằm trên giường.
- Ba đi đâu hả mẹ?
Mẹ im không trả lời.
Đứng ngây một lúc không biết làm gì, cậu cảm thấy thật là buồn, cậu thấy vẫn chỉ có bác Mạc khi nào cũng đón tiếp cậu vui vẻ.
Tiểu Đệ chỉ thích nói chuyện với bác Mạc thôi, sang nhà bác, sẽ nói cho bác biết là mẹ mình đang mệt.
Tiểu Đệ vội vàng chạy sang nhà bên cạnh.
- Tiểu Đệ về rồi ư? - Bao giờ cũng vậy, giọng bác Mạc thân thiết săn đón cậu.
- Bác Mạc ơi, mẹ cháu ốm.
- Thế à!
Nhưng giọng bác chả có vẻ quan tâm và sửng sốt như cậu tưởng, Tiểu Đệ không biết rằng bác ấy đã nghe tiếng cãi nhau của cha mẹ.

Hàng trăm người khách đến dự đám cưới của Lê Thiên Lập và Viêm Bối Kỳ. Mùi nước hoa thượng hạng hòa trộn với mùi thuốc xì gà, khiến Giai Lập nhức đầu. Nàng cố kìm giữ mình bình thản đến tận nơi chúc mừng cô dâu chú rể. Nhưng nàng như ngạt thở. Giữa đám đông ồn ào kia nàng cảm thấy cô đơn và buồn bã như đứa trẻ bị ruồng bỏ. Giai Lập không khỏi tự thương thân. Viêm Bối Kỳ mặc lễ phục cô dâu đặt may tận Hồng Kông, vừa sang vừa rực rỡ. Cô dâu hơi e thẹn nhưng không không giấu nổi vẻ mặt kiêu hãnh và tràn đầy hạnh phúc, từ cảm giác thương thân, Giai Lập chuyển sang thương hại cô dâu. Rồi sẽ có ngày cô thấy những bất hạnh trong niềm hạnh phúc của mình.
Dưới ánh đèn lấp lánh Thiên Lập càng nổi bật. Chàng dường như khôi ngô tuấn tú hơn ngày thường, thậm chí diện mạo chàng xuất sắc hơn cô dâu. Vẻ đẹp của cô dâu là nhờ ở mỹ viện, còn chàng, gương mặt ngời ngời hào quang một cách hết sức tự nhiên. Mắt chàng lấp lánh niềm vui, nụ cười thỏa mãn. Nụ cười đó trước kia vô cùng thân thuộc với Giai Lập, còn bây giờ hết sức xa lạ, dường như không phải Lê Thiên Lập, mà là một anh chàng nào khác.
Giai Lập giục con gái:
- Con đi chúc mừng anh Lê đi!
Thiên Nhu miễn cưỡng nói "Congratulation" (Tiếng Anh trong nguyên bản, có nghĩa là chúc mừng), giọng cô the thé và rất nhanh. Cổ ngẩng cao đầu, nhưng không hề nhìn vào mặt Thiên Lập...
Nỗi oán hẫn vẫn đè nặng trong lòng, biểu lộ thành vẻ kiêu kỳ. Khi Thiên Lập giơ tay lên cảm tạ, cô quay ngoắt lại, chạy biến mất.
Giả dụ cũng trạc tuổi con, chắc chắn Giai Lập cũng quay ngoắt bỏ đi. Nhưng nàng cần phải giữ phong độ của một quý phu nhân, không để lộ chút sơ hở. Nàng vào ra cười nói như không, song đối với nàng tất cả đều vô nghĩa.
- Thiên Uy đâu? Sao không đến chúc mừng anh Lê nhỉ?
Giai Lập giả vờ tìm kiếm Thiên Uy để trốn đôi vợ chồng mới kia. Càng nhìn họ tim nàng càng rỉ máu. Chẳng thấy cậu con trai đâu. Trong môi trường này chỉ toàn những người đứng tuổi và có địa vị xã hội, rất ít những cậu mười mấy tuổi như Thiên Uỵ Có lẽ cậu đã chuồn đi đâu đó vì ngượng ngùng.
Tuy không nhìn thấy bóng con, nhưng nàng nhìn thấy Đại Nhạc. Chàng đang cầm ly rượu hàn huyên với người quen, nhưng chàng có vẻ lơ đãng, thỉnh thoảng đưa mắt nhìn ra xung quanh.
Thiên Nhu đến bên ba nói điều gì đó, vẻ nũng nịu, Đại Nhạc mỉm cười dịu dàng với con. Chàng lại đưa mắt nhìn quanh quất. Giai Lập tất nhiên không ngờ rằng Đại Nhạc đang tìm hình bóng Tử Thu.
Giai Lập chúc mừng đôi vợ chồng mới. Có người chúc mừng nàng vì Đại Nhạc vừa được thăng chức và sắp ra làm việc ở nước ngoài. Họ hỏi nàng khi nào lên đường, việc học hành của các cháu giải quyết như thế nào?
- Còn lâu, đã chắc gì được đi đâu ạ!
Với ai, nàng cũng chỉ một câu trả lời ấy, cũng giọng nói và nụ cười ấy hệt như một cái máy. Tất nhiên nàng biết rõ chỉ vài ba ngày sẽ có quyết định đề bạt và điều động.
Đại sứ phu nhân vốn dĩ là một chức vị đầy hấp dẫn, đầy vinh quang, nhưng đến khi đạt được, lòng nàng chỉ thấy dửng dưng. Vết thương lòng cũng như một trận ốm, phải có thời gian điều dưỡng mới hồi phục, còn như bây giờ, nàng chả thiết tha gì. Sau khi có tin xác thực về việc xuất ngoại, Giai Lập suy nghĩ rất nhiều. Đã có một thời, nàng những ao ước cao chạy xa bay, đi càng xa càng tốt, đến hẳn một đất nước xa xôi và ở lại đó mãi mãi. Nàng ra đi cùng với một người, bạn đồng hành của người đó lẽ ra là nàng, nay bị một người đàn bà khác chiếm mất.
Cầm ly rượu trên tay, nàng không thể không nhớ lại cái đêm tiệc rượu mà Thiên Lập đã tự giới thiệu mình với nàng. Lúc đó, chàng đã khen ngợi nàng hạnh phúc. Hôm nay, trong mắt mọi người nàng vẫn là con người hạnh phúc, thậm chí còn hạnh phúc hơn nữa kia. Sự nghiệp Đại Nhạc ngày càng thăng tiến, ngày tháng vẫn không tiêu hao nổi sự trẻ trung của nàng, không ai có thể nhìn thấy nỗi uẩn khúc trong vẻ ngoài hào nhoáng của hạnh phúc.
- Bà suy nghĩ gì mà ngẩn tò te ra thế kiả - Bà Phùng nhích tấm thân một trăm năm mươi bảng Anh tới gần, nói với giọng the thé.
- Không có gì. - Giai Lập cười mệt mỏi - Tôi đang tìm Thiên Uy, nhưng chẳng thấy nó đâu. Tôi vừa thấy các bà đang nói chuyện rất sôi nổi.
- Chúng tôi đang nói chuyện Ái Đạt.
- Ái Đạt? - Giai Lập sực nhớ đến người đàn bà trẻ lâu mà nàng hằng hâm mộ - Ái Đạt cưới rồi, chắc sống rất hạnh phúc?
- Không đâu, ông chồng trẻ đánh bà ta.
- Tại sao?
- Nghe đâu thằng chồng trẻ không chung tình, bây giờ hắn đang yêu một cô chiêu đãi viên hàng không cơ, bà ạ. Tôi đoán là Ái Đạt nổi ghen. Dù sao tuổi tác thế kia mà lấy một thằng chồng trẻ thì khó mà giữ nổi nó. Đàn ông lớn tuổi mà cưới cô vợ trẻ quá thì cũng vậy thôi. Cho nên vợ chồng phải xứng hợp bà ạ.
Câu chuyện Ái Đạt khiến Giai Lập bàng hoàng. Ông Phùng bí thư đứng cách hai ba không xa, nghe vợ hỏi Giai Lập: "Bà bảo có đúng không nào?", ngoảnh lại phía hai người, Giai Lập nhìn ông gật đầu, trong bụng cười thầm: Ông Phùng gầy gò thế kia với bà Phùng phốp pháp thế này, quả thật xứng hợp.
- Cô dâu chú rể hôm nay quả là...
Bà Phung không hiểu gì cứ khen đấy khen để làm Giai Lập cảm thấy hết sức chói tai. Mọi người chỉ nhìn thấy vẻ ngoài của Thiên Lập, còn nàng, nàng nhìn thấu cả trái tim chàng. Bị chàng làm thương tổn nhưng Giai Lập không muốn muốn lên án chàng. Chàng yêu Viêm Bối Kỳ vì cái bằng đại học hay vì cô là con nuôi Vu phu nhân?
May mắn thật, cưới xong hai vợ chồng đi nhận chức bí thư thứ hai ở đại sứ quán tại Mỹ. Thấy thái độ Giai Lập như hơi thờ thẫn, có vẻ không quan tâm gì đến đôi vợ chồng mới, bà Phùng bèn chuyển hướng câu chuyện:
- Vợ chồng bà cũng thật may mắn! Chỉ có ông Phùng nhà tôi không biết khi nào mới mọc mũI sủi tăm.
- Cũng sắp sửa rồi.
Giai Lập nói để an ủi bà Phùng. Trong lòng nàng suy nghĩ miên man. Thiên Lập cũng sắp đi. Gần đây hai người rất ít khi gặp nhau, nhưng mọi hành vi của chàng nàng đều biết hết. Trước khi đi nhận chức ở Mỹ, chàng thuê một phòng ở khách sạn cho đêm tân hôn, những giờ của quá khứ đều đã kết thúc.
Có thời gian, do đau khổ quá, nàng ao ước đi ra nước ngoài. Chức vụ mới của Đại Nhạc có phần do hiệu quả trong công tác của chồng nhưng cũng phần nào nhờ vào quan hệ giao tiếp của nàng. Đến khi được tin Thiên Lập sắp ra nước ngoài, kẻ nam người bắc khó có thể gặp lại nhau, tâm trạng nàng lại thay đổi, nàng bắt đầu lưu luyến Đài Bắc.
- Mẹ Ơi, mẹ có thấy chị Lê không?
Thiên Nhu đến kéo cánh tay mẹ, đưa cặp mắt long lanh kế thừa ở mẹ nhìn ra xung quanh. Khi nhìn thấy cô dâu, cô lộ vẻ coi thường. Lời Thiên Lập nói lại văng vẳng bên tai: Tuổi tác, học thức, gia đình, vậy thì một người đàn bà dung nhan tầm thường thế kia mà phù hợp với ý tưởng của anh ấy sao? Thiên Nhu kiêu hãnh xoay người trong bộ váy tuyn màu trắng, cô cảm thấy mình xinh đẹp hơn cô dâu nhiều.
- Không thấy!
Giai Lập trả lời vẻ lơ đễnh, nếu con gái không nhắc, nàng quên hẳn Tử Thụ Nàng nhìn con gái rồi nghĩ: Dù sao trong buổi tân hôn trẻ con vẫn đơn giản hơn, chúng không thể giấu giếm những gì chất chứa trong lòng, dù là vui hay buồn...
Thuyết phục Thiên Nhu đến dự đám cưới không phải dễ dàng. Ban đầu nàng không khỏi lo lắng, bây giờ nàng thấy mình lo lắng là thừa. Thiên Nhu vẫn giữ tính cách vốn dĩ của mình. Cô bé không muốn chôn vùi sắc đẹp của mình, cho nên trước mặt mọi người, cô tỏ ra hết sức linh hoạt nhí nhảnh.
Bà Phùng cũng quen biết cô em của chú rể, thấy Thiên Nhu nhắc bà cũng đưa mắt tìm. Không thấy Tử Thu đâu, nhưng bà nhìn thấy Thiên Uy:
- Thiên Uy kia kìa!
Giai Lập hướng luồng mắt về phía bà Phùng chỉ, nàng thấy Thiên Uy đang cúi đầu nói chuyện với một cô bé.
Trong môi trường xã giao, đó là một hiện tượng bình thường, nhưng với Giai Lập, cách đó khiến nàng không khỏi suy nghĩ. Lúc đầu Thiên Uy cũng không chịu đi dự đám cưới, lấy lý do sắp đến kỳ thị Nhưng nàng khuyên cậu nên nhân dịp này để thay đổi không khí. Quả thật nàng muốn qua cuộc vui điều chỉnh lại tâm trạng của Thiên Uỵ Gần đây cậu tỏ ra càng trầm lặng hơn. Việc thi chuyển cấp chỉ là một lý do, chuyện Tiểu Điệp mới khiến cậu bị hụt hẫng.
Việc Thiên Uy, Tiểu Điệp và tên Thái Bảo ghen tuông với nhau, chính Đại Nhạc kể cho Giai Lập biết. Ngày thường nàng hay trách mắng con, nhưng đến khi thấy thằng con bị đòn đau của cha, nàng lại thấy thương xót.
Có lẽ tụi trẻ dễ quên nỗi đau hoặc giả vết thương của chúng không sâu. Cứ như thái độ của Thiên uy đối với cô bé kia là đủ thấy, bây giờ trong lòng cậu không còn hình bóng của Tiểu Điệp nữa.
Cô bé kia là con nhà ai đấy nhỉ? Có thể nào sau khi kết thúc câu chuyện "Tôi yêu một thiếu nữ" bây giờ Thiên Uy đang trở lại với chủ đề "Tôi yêu một thiếu nữ" lần nữa.
Cấm đoán là điều không thể được. Cấm được hành vi của con người, chứ cấm sao nổi trái tim của con người. Cái được cái mất âu cũng là cảnh sống người đời. Dù sao yêu đương thuộc về thế hệ trẻ, nàng đã mất Lê Thiên Lập, từ nay không còn ai có thể thay thế được.
Hãy dốc lòng yêu thương Đại Nhạc thôi, mặc dù cuộc sống bên trong của nàng trải bao sóng gió, nhưng vẻ ngoài nàng vẫn là con người hạnh phúc và mỹ mãn. Vậy thì tại sao không thể thống nhất nội dung và hình thức với nhau?
Khi luồng mắt nàng đưa vào đám đông để tìm Đại Nhạc, niềm hy vọng vừa hé mở lập tức tan vỡ. Đại Nhạc đang nói chuyện với một người đàn bà. Nàng không quen, có lẽ là khách bên nhà gái, nhan sắc và tuổi tác, đều không có gì đáng nó, nhưng cái chính là nàng không sao chịu nổi thần thái chăm chú, nụ cười mỉm của Đại Nhạc dành cho người đàn bà đó.
- Mẹ Ơi! Cái bánh ga tô kem to to là khi nào mình mới được ăn mẹ nhỉ, con đã đói rồi, mẹ ạ.
Giai Lập vỗ nhẹ vào vai con gái, khóe môi nàng thoáng hiện nét cười đau khổ:
- Phải chịu đựng một tí, con ạ.
Cuộc đời... Những thứ phải chịu đựng trong cuộc đời nhiều quá. Bây giờ không phải lúc lý sự với Thiên Nhu... Người chồng có địa vị cao sang đang đi về phía này, nàng cần phải dấn bước lên đón chàng...


Hết