Mới thoạt trông, Khôi, Việt cũng đã nhận ra ngay người đàn ông không phải là người lạ mình đang theo dõi. Hắn ngồi im lặng, đôi mắt ngó mông ra ngoài, mẫu thuốc lá phì phèo trên miệng.
Từ chỗ nấp, Việt nghe như có tiếng nước vỗ róc rách, rì rào ở đâu đây. Lắng tai nghe, anh hiểu rằng vị trí các anh đang ẩn ở ngay trên mé sông. Anh toan nói cho bạn biết điều vừa nhận xét thì Khôi đã ghé vào tai anh thì thầm.
- Chắc hẳn người này đang chờ ai đó. Chúng mình hãy rình xem. Nhưng nếu cậu có mệt, cứ chợp ngủ đi 1 lát, để tớ canh chừng cho.
Việt nghe lời bạn, ngả đầu trên lưng con Vện lúc ấy cũng đang nằm phục bên cạnh. Ðôi mi mắt trĩu nặng của Việt khép lại và cậu ta thiếp đi trong 1 giấc mộng kỳ ảo.
Việt thấy mình đang nhảy qua các vườn rau, đuổi bắt tên tù vượt ngục. Nhưng khi tóm được hắn thì lại hóa ra thím Hai Hòa. Thím lắc mạnh Việt và mắng: "Quân ăn hại, mày làm nát hết vườn rau của tao."
Giữa lúc ấy chẳng hiểu Bạch Liên ở đâu hiện ra phản kháng: "Ðây là vườn rau của tui, không phải của thím. Anh Việt có thể qua lại tự do, muốn làm gì cũng được, chỉ có anh Khôi không được phép."
Khôi cười. Hắc cưỡi trên 1 chiếc xe mô tô, mắt đeo cặp kính đen to tướng ra dấu gọi Việt. Việt nhảy lên ngồi đằng sau, chiếc xe phóng như bay đuổi gấp tên tù đang ngồi trên xe hơi. Ðuổi gần tới nơi, bỗng Việt tuột tay ngã nhào đầu xuống đất...
Việt tỉnh dậy giữa lúc con Vện nhỏm người lên làm đầu cậu trượt xuống, cậu nghe phảng phất tiếng Khôi gọi:
- Dậy đi bồ. Có động ở phía sau rồi đấy.
Việt nhỏm người lên. Con Vện đã đứng thẳng chân, nghe ngóng.
Phía dưới mé sông có tiếng lao xao của nhiều người vọng lên thật. Âm hưởng của tiếng nói hòa lẫn vào tiếng nước vỗ óc ách không nghe ra lời nào rõ rệt.
Khôi lắng tai, rồi lẩm bẩm:
- Họ đang bảo nhau chờ nước rút sẽ nhổ neo.
Việt hỏi:
- Chừng nào nước rút?
- Không biết. Nhưng chắc là khi trăng lặn. Họ sẽ lợi dụng trời tối để ra biển.
Ngẩng nhìn vào trong nhà, Khôi tiếp:
- Người đàn ông ngồi hút thuốc không còn đó nữa. Có lẽ hắn đã xuống gặp bọn kia.
- Thế còn... tên tù ?
- À, một là hắn còn ẩn trong nhà này, chờ bọn kia lên, hoặc cũng đã xuống dưới ấy rồi.
- Khôi tính sao bây giờ ?
- Ðể tớ bò vào, coi thử tình hình đã.
Bóng Khôi vừa nhô lên, Việt bỗng thấy cổ họng mình nghẹn cứng. Anh lo lắng nhìn bạn tiến sát tới căn nhà, ngó qua kẽ vách. Giây lát Khôi lại bò ra:
- Trong nhà không có người. Chỉ thấy có tất nhiều kiện hàng đã xếp sẵn.
- Chắc là những hàng lậu, hay đây là 1 trạm bí mật để giao hàng ?
- Có thể lắm, Khôi đoán bọn kia thế nào cũng trở lên để khuân vác hàng xuống.
Việt im lặng. Trong bóng tối Việt không nom rõ nét mặt của Khôi nhưng cậu vẫn yên tâm chờ đợi sự quyết định của bạn.
Khôi thì thào:
- Tặm thời chúng mình cứ nấp kỹ ở đây, chờ bọn kia lên khuâng hàng, lúc ấy ta sẽ lẻn xuống dưới tàu.
- Chiếc Hồng Hải ?
- Chứ còn gì nữa! Hình như họ đã trở lên rồi kìa.
Quả nhiên có tiếng bước chân rậm rịch và tiếng cười nói.
Việt nghe rõ giọng lè nhè của 1 người:
- Có gì cho anh em uống với không ?
Và 1 giọng khác trả lời:
- Có đủ bia, đế đấy. Cứ yên trí chuyển hàng đi đã. Rồi tha hồ uống.
Việt chỉ mong cho lúc ấy họ quay lại uống thật nhiều rượu rồi say mèm cả ra đó. Như vậy sự việc sẽ kết thúc 1 cách dễ dàng hơn. Nhưng bỗng Việt bị 1 khủy tay thích vào sườn, và tiếng Khôi thoảng qua tai:
- Ði thôi, Việt !
Hai anh em lủi nhanh, vượt khỏi vị trí đang nấp. Khoảng trước căn nhà có 1 sân trống dốc thoai thoải tới mé sông.
Khi tiến qua khoảng sân trống ấy Việt có ý tưởng so sánh nó với 1 cái bến nhỏ, 1 thứ nhà ở ven sông không ai để ý tới, nhưng thuyền bè có thể cập bến được.
Mảnh trăng lưỡi liềm đã lặn. Trời tối như bưng lấy mắt. Ánh đèn trong nhà chiếu qua khuôn cửa hắt 1 vệt sáng dài ra tận ngoài sân.
Cuối vệt sáng đó lờ mờ nổi bóng 1 con tàu kiểu chở hàng đậu sừng sững ở ven bờ.
Khôi ghé sát tai bạn nói nhỏ:
- Tớ cam đoan với cậu, kia là chiếc Hồng Hải.
Dù không trông thấy rõ vì trời tối, Việt cũng tin chắc như Khôi. Cậu bỗng thấy phấn khởi, hãnh diện vì cuộc theo dõi đã tới đích. Thực không khác gì 1 cuộc truy tầm quân gian mà Khôi và Việt là những tay thám tử đầy quả cảm. Nếu Bạch Liên biết được những giây phút hồi hộp như thế này, hẳn cô bé phải phục lắm. Mãi nghĩ bâng quơ, Việt quên cả để ý đến những tiếng động, tiếng nói cười trong nhà vọng ra. Cậu bỗng giật mình thấy Khôi kéo mình nấp sau 1 mô đất. ở đó nhìn ra, Việt thấy có bóng người từ trong nhà hấp tấp đi xuống. Tới bờ sông, hắn gọi xuống tàu. Một bóng người ở dưới ấy nhô lên hỏi:
- Gì thế ?
Người kia cười, đưa ra mấy chai lớn:
- Có mấy chai đây. Ðem cất xuống khoang rồi lên nhậu chơi với anh em. Xong, ta chuyển hàng xuống rồi nhổ neo thì vừa.
Khôi nói:
- Ðể họ lên hết, rồi chúng mình lẻn xuống tàu. Con Vện đâu ?
- Nó đây !
- Cậu ôm lấy nó nhé, kẻo nó rơi xuống sông.
Việt nuốt nước bọt đáp:
- Ừ.
- Cậu sợ đấy à ?
- Không !
- Thế đi. Họ lên rồi kìa.
Không kịp lưỡng lự, Việt vội rời chỗ nấp chạy vụt theo bạn. Cả hai tới sát mé sông. Một chiếc ván dài bắc cầu từ trên bờ xuống cửa tàu. Dưới tàu không còn bóng người nào. Chiếc đèn bão treo trên boong đung đưa trước gió.
Ðôi bạn tuy có thấy những chiếc tàu nhỏ, loại chở hàng như thế này đỗ ở bến, hoặc chạy trên sông Sài Gòn, nhưng chưa từng có dịp nào bước chân xuống. Cả hai đều bối rối không biết tìm chỗ trú ẩn nào cho khỏi bị lộ.
Tránh khoảng sáng đèn, man theo những chỗ tối để xem xét, hai cậu thấy chỗ phòng lái có 1 chiếc thang ngắn đi xuống. Lần hết bực thang, Khôi Việt đứng giữa 1 khoang khá rộng, dùng để chứa hàng. Ðây là khoảng giữa của con tàu.
Khôi nói:
- Chúng mình không thể ẩn ở đây được vì dễ bị lộ.
Việt sốt ruột:
- Nhưng cũng phải lẹ lên, không nhỡ họ xuống bây giờ. Ðến phía cuối tàu xem.
Ðằng cuối tàu có 1 vách ngăn bằng gỗ. Nhiều bao gạo và các sọt trái cây chất gần vách, chỉ để lộ ra 1 cánh cửa hẹp. Cánh cửa khép hờ không khóa. Khôi mở ra, ngó cổ vào trong khẽ nói:
- Tối quá, không thấy gì hết.
- Cứ vô đại đi.
Ðứng im 1 lát, chờ cho quen mắt với bóng tối, Khôi đưa tay sờ soạng ra phía trước, dò đường. Tay cậu đụng vào 1 chiếc thùng gỗ. Trên mặt thùng lủng củng ít vật dụng. Cậu mừng rỡ nắm được hộp quẹt. Một cây quẹt được bật cháy, Khôi lẩm bẩm:
- Phòng máy Việt ạ.
Chỉ nghe hơi thở dồn dập của Việt bên tai. Khôi càu nhàu:
- Bình tĩnh chứ cậu, sao thở mạnh thế?
Việt thúc vào người bạn:
- Coi kìa !
Phía sau máy còn có 1 cánh cửa hẹp nữa. Khôi bật cây quẹt thứ hai. Cánh cửa mở vào 1 khoảng phía cuối tàu, chỗ chứa những thùng dầu mỡ, với đủ các thứ dụng cụ cần thiết cho 1 chiếc tàu thủy.
Khôi nói:
- Chỗ này kín đáo, chúng mình ẩn luôn ở đây thôi.
Ngồi thu mình sau chiếc thùng lớn, đôi bạn lắng tai nghe ngóng. Không lâu, có những tiếng bước chân thình thịch trên sàn tàu. Rồi tiếng máy nổ, tiếng chân vịt chuyển động dưới nước, và con tàu Hồng Hải từ từ rời bến.

Đọc truyện tranh tại: TruyenMauHot.com