Chương 42Hôn Lễ Tộc Bạch
Ba ngày sau, Hạ Lỗi và Mộng Phàm cử hành hôn lễ tộc Bạch long trọng.

Rất nhiều dân tộc thiểu số: tộc Miêu, tộc Sát Ni, tộc Lộ Nam, tộc Diệc ... ở gần đó, đều đến. Thanh niên và thiếu nữ tổ chức thành đội ngũ phục trang không giống nhau, ca hát, thổi tu huýt, đánh trống treo trước ngực, dọc đường khiêu vũ tiến vào quảng trường dưới Ba Tháọ Trên quảng trường, từng đống lửa cháy, chuẩn bị thâu đêm suốt sáng. Hạ thả sức uống rượu ca hát, hoan hô không dứt.

Hạ Lỗi cưỡi ngựa, mặc phục trang tộc Bạch, đi nghinh hô Mộng Phàm.

Mộng Phàm đội "đăng cơ" sáng lấp lánh, mặc phục trang tân nương Bạch Tộc có tua bạc, được Tắc Vi và các cô gái tộc Bạch hát vang dẫn đến trước mặt Hạ Lỗị Những người tộc Bạch kêu to lên:

- Tân lang tân nương uống rượu đồng tâm! Uống rượu đồng tâm! Uống rượu đồng tâm!

Một chiếc chậu gỗ lớn, đựng đầy rượu, được một đám người trẻ tuổi mang đến.

Hạ Lỗi và Mộng Phàm cúi đầu uống rượụ Những người tộc Bạch hoan hô, cướp rượu còn thừa chia nhaụ Chậu rượu luân lưu chuyển động trong tay mọi người, rất nhiều rượu tung tóe ra làm ướt hết người những thanh niên nam nữ đang nắm tay nhau, cười vui, nào hát, nào múa, hát điệu "nghinh thần"

Hoa sơn trả thơm hương thơm hương
Dẫn đến ong mật rộn ràng rộn ràng
Cô nương rất bảnh bao
Dẫn đến chàng trai anh hào anh hào
Hoa sơn trà thơm hương thơm hương,
Cô nương rất bảnh bao
Hôm nay đã trở thành tân nương
Ong mật rộn ràng rộn ràng
Chàng trai anh hào anh hào
Hôm nay đã trở thành tân lang.

Điệu tử chuyển, tiếng tu huýt độc tấu một đoạn. Rồi đàn ba dây, trống da cùng vang lên, tiếng hát cao vút từng mây:

Trời sinh ra một đôi uyên ương
Sánh cùng một đôi khổng tước
Thỏa lòng tân lang và tân nương!
Tựa dây đàn hợp ý
Tim đập cùng một nhịp
Tực, sênh hồ lô hợp âm,
Lòng gắn liền trong một điệu tử!
Hai trái tim đập hòa một nhịp
Trắng đẹp tựa như bạc,
Tựa nhụy hoa chuối cùng nức hương!

Đội vũ từ bốn phương tám hướng đổ đến, dẫn dắt Hạ Lỗi và Mộng Phàm đến chính giữa quảng trường, đội ngũ giống như hoa tỏa ra, tân lang và tân nương giống như nhụy hoa, kề sát nhaụ

Hạ Lỗi đưa tay nâng cằm Mộng Phàm, nhìn đăm đăm vào khuôn mặt lung linh ánh sáng mặt trời! Mộng Phàm trên hòn Vọng Phu ơi! Nàng rốt cuộc không trở thành khối đá! Từ thời thơ ấu trởi đi, Mộng Phàm đã trở thành chúa tể của tâm linh anh, cuối cùng trở thành bạn lứa suốt đời của anh! Lòng anh nóng rừng rực, tràn đầy lòng biết ơn đối với trời đất, tràn đầy yêu mến và kính phục đối với Mộng Phàm. Chưa hề có một người con gái nào quyết tâm theo đuổi tình yêu kiên cường bằng Mộng Phàm! Rắn như đá, bền như tơ, nóng như lửa, mềm như nước. Mộng Phàm, Mộng Phàm, em là người con gái như thế nào vậy!

- Mộng Phàm! Giữa tiếng hát vang và tiếng hoan hô, Hạ Lỗi dạt dào cảm động, nói với Mộng Phàm - Quả không ngờ được rằng, chúng ta một người ra đời ở rừng rậm nguyên thủy mông mênh băng tuyết, một người ra đời trong nhà cao cửa rộng cột kèo chạm vẽ, chúng ta vẫn cứ gặp được nhau, sau khi gặp nhau, lại trải qua thời gian dài đến mười bốn năm, đi già nửa đất Trung Quốc, trải qua buồn vui tan hợp ... rồi lại ở thành Đại Lý xa xăm, hoàn thành "hôn lễ tộc Bạch"! Anh rốt cuộc không thể không tin vào câu "thiến lý nhân duyên nhất tuyến khiên".

Mộng Phàm không nói, chỉ ngây người, ngây người nhìn Hạ Lỗi, tân lang đạt được đâu phải dễ dàng gì! Rồi dẫu trước trăm nghìn ánh mắt chăm chú nhìn, họ ôm chặt lấy nhaụ

Trống da dê tung tung gõ rộn, tu huýt, còi lại cùng trỗi lên. Tiếng ca múa của người tộc Bạch cao vút tầng mây:

Hoa sơn trà thơm hương thơm hương
Dẫn đến ong mật rộng ràng rộng ràng
Cô nương rất bảnh bao
Dẫn đến chàng trai anh hào anh hao ...

Thiên Bạch đã bị kéo vào đội ngũ tộc Bạch, cũng quên mất mình, ca múa, ngay cả Khang Trung, Nhỏ Ngân cũng bị cuốn vào trong đám ca vũ.

Trời sinh ra một đôi uyên ương
Sánh cùng một đôi khổng tước
Thỏa lòng tân lang và tân nương!
Tựa dây đàn hợp ý
Tim đập cùng một nhịp
Tựa, sênh hồ lô hợp âm,
Lòng gắn liền trong một điệu tử!
Hai trái tim đập hòa một nhịp
Trắng đẹp tựa như bạc,
Tựa nhụy hoa chuối cùng nức hương!


HẾT

Đọc truyện tranh tại: TruyenMauHot.com