Dùng qua bữa tối, trên gương mặt kiều diễm tuyệt luân của Băng phu nhân mang nét cười, vì Sa Lãng Thần pha ly trà nóng.”Vương Gia xin dùng trà.” Mười ngón tay mảnh khảnh cầm ly ngọc đưa tới trước mặt hắn.
Hắn nhận lấy, uống hớp trà liền để xuống.
”Không còn sớm nữa, không bằng cận thân hầu hạ Vương Gia tắm rửa, đi ngủ sớm.” Nàng thẹn thùng e lệ nhẹ giọng hỏi, cặp mắt đẹp kia biểu lộ tha thiết chờ mong.
”Tối nay, Bổn vương muốn nhìn ngươi khiêu vũ.” Dung nhan anh tuấn khôi ngô của Sa Lãng Thần vẫn lạnh lùng như cũ, không biểu lộ cảm xúc dư thừa.
”Dạ. Vậy cận thân đổi Vũ Y trước, trở lại vì Vương gia hiến vũ.”
Băng phu nhân rất nhanh đổi váy áo mỏng hồng nhạt ra ngoài, vì trong nhà đốt mấy chậu than sưởi ấm, cuối cùng cũng không quá lạnh, nàng khoác một dải lụa thất sắc, thành thực hướng Sa Lãng Thần đi tới, sa mỏng phơi bày dáng điệu linh lung như ẩn như hiện của nàng trước mặt hắn, nàng mềm mại như không có xương dựa sát vào hắn, làm nũng nói: “Nghe nói cầm nghệ Vương Gia cao siêu, Vương Gia nhưng nguyện làm thiếp thân nhạc đệm?”
Sa Lãng Thần không đồng ý, mà sai người gọi nhạc công trong vương phủ.

Không lâu, mấy tên nhạc công tới, ôm cầm, tranh, tỳ bà cùng sáo của mình ngồi xuống ở sau tấm bình phong, sau khi hỏi rõ nàng nhảy bài gì, tấu nhạc.
Thân thể mềm mại của Băng phu nhân theo tiếng nhạc chậm rãi xoay mình, theo vũ điệu dải lụa thất sắc trong tay của nàng duyên dáng tung bay, mắt sáng long lanh, khóe miệng mỉm cười, giữa sóng mắt lưu chuyển, tỏa ra nét quyến rũ.
Sa Lãng Thần chỉ nhìn mấy lần, đối với nàng õng ẹo làm dáng cảm thấy vô vị tẻ nhạt, hoàn toàn không thể sánh bằng vũ điệu của Vu Nguyệt Oanh, nhưng thần sắc hắn không biểu lộ chút nào, chỉ bất động thanh sắc (không biến sắc) uồn tay vào ống tay áo.
Sau khi nàng múa hết một khúc, đích thân hắn rót ly trà, không để lại dấu vết bắn chút bột giấu ở đầu ngón tay vào trong chén, mới đưa cho nàng. “Ái Cơ uống ly trà nghỉ một lát.”
”Đa tạ vương gia.” Băng phu nhân cười tươi như hoa nhận trà, uống cạn, cười nhu mì hỏi, “Vương Gia, cận thân mới vừa nhảy như thế nào, có thể vào mắt của vương gia?”
”Có thể.”
Biết hắn không dễ dàng khen ngợi người khác, được hai chữ có thể cũng không coi là kém, vả lại nàng quả thật không dụng tâm nhảy, chỉ đem tâm tư làm sao mê hoặc hắn.
Mặc dù hắn tới nơi này 6, 7 lần, nhìn như rất sủng ái nàng, nhưng đây chẳng qua là ngoài mặt mà thôi, hắn chưa bao giờ ngủ lại, nói cách khác, hắn còn chưa chạm qua nàng, nàng rất không cam tâm, không rõ đâu phải nàng không khá, lại không gợi lên dục vọng của hắn.
Nàng dựa vào hắn, hai tay kéo cánh tay cứng cáp của hắn, bộ ngực đầy đặn nhẹ chà xát cánh tay hắn, ý tứ ám thị vô cùng rõ ràng, nàng không tin hắn không động lòng, sao đoán được lúc này bỗng nhiên cơn buồn ngủ mãnh liệt kéo tới, nàng nhịn không được che miệng ngáp một cái.
Thấy thế, Sa Lãng Thần lên tiếng nói: “Ái Cơ mệt mỏi, đi nghỉ trước đi.” Hắn vặn bung ra tay của nàng, không ở lâu nữa, liền đứng lên đi ra ngoài.
Đi ra ngoài phòng, vẻ mặt hắn lạnh lùng bắn rớt chút bột lưu lại ở ngón giữa, đó cũng không phải là thuốc, mà là mê dược (thuốc ngủ), đối phó những cơ thiếp dây dưa không ngớt, hắn thường dùng biện pháp này thoát thân.
Năm ấy chín tuổi, bởi vì phụ vương bị đâm bỏ mình, mẫu phi vì bảo vệ hắn, bí mật đưa hắn rời Tĩnh An vương phủ, bái một vị cao nhân làm thầy, trừ võ thuật, hắn còn học được công phu hạ độc.
Mười sáu tuổi hắn trở lại vương phủ, bởi vì giỏi dùng độc, mấy lần có người âm thầm hạ độc trong thức ăn muốn mưu hại hắn, đều bị hắn đoán được, hiển nhiên người hạ độc cũng bị hắn bắt được xử tử.
Lúc trước Vu Nguyệt Oanh dùng dược thiện, là hắn đặc biệt điều chế, để khắc chế độc tố lưu lại trong cơ thể nàng, tránh cho nàng chết quá sớm.
Vương phủ to như vậy, mặt ngoài nhìn như phong quang (hào nhoáng), kì thực thay đổi liên tục, giấu giếm nguy cơ, Tĩnh An vương cũng không tốt.
Sa Lãng Thần trở lại ngủ phòng, có hai nam tử trẻ tuổi sớm chờ bên trong.
”Thuộc hạ tham kiến Vương Gia.” Thấy hắn đi vào, hai người cùng kêu lên hành lễ.
”Ngồi đi.” Đối mặt thủ hạ tâm phúc, vẻ mặt lạnh lùng của Sa Lãng Thần ấm lên vài phần.
”Tạ vương gia.” Hai người cùng nhau ngồi xuống.
”Bẩm Vương Gia, trong triều truyền đến tin tức, nói mấy ngày trước lúc Tứ hoàng tử đi săn vô ý ngã ngựa, người bị thương nặng, hôm nay hôn mê bất tỉnh, nguy hiểm đến tính mạng.” Ngồi phía bên trái Thẩm Bình Tam mở miệng trước. Mặt mũi hắn khôi ngô, tính tình giống như khuôn mặt của hắn cương nghị trầm ổn.
”Ta xem là có người âm thầm động tay chân, nếu không thuật cởi ngựa của Tứ hoàng tử luôn tốt làm sao có thể té ngựa.” Thiệu Ấn Hành ngồi phía bên phải hừ lạnh. Hắn mi mục như họa (mặt mày như vẽ), ngũ quan âm nhu tuấn mỹ, da thịt trắng noãn tinh tế không thua kém các cô nương.
Sa Lãng Thần nhìn về phía Thẩm Bình Tam, hỏi “Chuyện này ngươi thấy thế nào?”
Thẩm Bình Tam cùng Thiệu Ấn Hành cùng hắn là sinh tử chí cốt cùng nhau lớn lên trong vương phủ, cha của hai người đều làm việc ở vương phủ, năm đó hắn bị đưa đi khỏi Vương phủ thì hai người cũng cùng theo hắn, cùng tập võ, sau khi trở lại, hai người liền trở thành cánh tay đắc lực của hắn.
Bình thường Thẩm Bình Tam phụ trách theo dõi tình hình trong triều, còn Thiệu Ấn Hành lại là trưởng thị vệ của vương phủ, phụ trách bảo vệ an toàn của vương phủ.
”Thuộc hạ cũng cho là chuyện Tứ hoàng tử ngã ngựa nhất định có ẩn tình khác.” Thẩm Bình Tam cung kính đáp.
Trầm tư giây lát, Sa Lãng Thần hỏi nữa. “Hoàng thượng cùng Đại hoàng tử nơi đó có động tĩnh gì?”
”Hoàng thượng nghiêm trị mấy tên tùy tùng ngày đó theo Tứ hoàng tử đi săn. Về phần Đại hoàng tử, vì tuyết tai ở Đông Bắc nghiêm trọng, trước một ngày Tứ hoàng tử gặp chuyện không may hắn phụng mệnh hoàng thượng đi tuần sát, không ở Đô thành.”
Thiệu Ấn Hành nheo đôi mắt phượng lại.“Đại hoàng tử cùng Tứ hoàng tử luôn luôn bất hòa, hắn chân trước rời cung, Tứ hoàng tử liền gặp chuyện không may, cái này quá khả nghi rồi.”
Sau khi Thái tử qua đời vào mười năm trước, hoàng thượng cũng không lập trữ nữa, những năm gần đây hoàng thượng ngày càng tuổi già sức yếu, tranh giành hoàng trữ (*người được xác định sẽ thừa kế ngôi vua) diễn ra càng kịch liệt, dưới mắt mấy vị hoàng tử năng lực tranh đoạt trữ nhất, trừ Tứ hoàng tử bị thương bên ngoài lần này, còn có Đại hoàng tử, Ngũ Hoàng Tử cùng Thất hoàng tử, Cửu hoàng tử.
Ngũ Hoàng Tử cùng Tứ hoàng tử xưa nay giao hảo, ở chỗ này dưới tình huống không rõ ràng, hình như không có lý do gì hại hắn, hiện nay Thất hoàng tử ở trong quân, cũng không thể là hắn, Cửu hoàng tử cùng Tứ hoàng tử là cùng mẹ sinh ra, tình cảm rất thân, cũng không có lý do hại hắn, vì vậy khả nghi nhất chính là Đại hoàng tử.

”Chuyện này yên lặng theo dõi biến hóa trước, nhìn hoàng thượng có lấy bí dược cất giấu trong cung ra cứu Tứ hoàng tử không.” Sa Lãng Thần suy nghĩ nói.
Bí dược này là thái y trong cung căn cứ một bài thuốc bí truyền năm đó quân sư khai quốc lưu lại, hái trên trăm loại linh thảo luyện chế mà thành, tục truyền có tác dụng kì diệu cải tử hồi sanh.
Nhưng trên thực tế cũng không thần hiệu như thế, nếu người có tính mệnh nguy hiểm ăn vào, quả thực có thể sự hồi sinh, vãn hồi một mạng.
Chỉ là thuốc này luyện chế cực kỳ khó khăn, mất mấy chục năm, cũng chỉ có thể lấy được 2, 3 viên, cực kỳ trân quý.
”Nghe nói bí dược này trong cung hình như còn sót lại một viên, hoàng thượng chịu lấy ra cho Tứ hoàng tử dùng sao?” Thiệu Ấn Hành kinh ngạc nói.

Đọc truyện tranh tại: TruyenMauHot.com